Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Liệu Thượng Đế Có Thật Sự Để Cho Chiến Tranh Xảy Ra Và Tại Sao Hòa Bình Lại Đến Chậm Đến Vậy? Phần 4/4

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Chính con người cũng phải hiểu và chấp nhận điều đó, và trở lại với phẩm chất của Thiên Đàng, trong đó có lòng từ bi, có lòng nhân ái, và sự sẵn lòng giúp đỡ người khác. Và trên hết, đừng bao giờ giết hại con cái của chính mình, hoặc giúp người khác giết con của họ, và/hoặc giết những người-thân-động vật vô tội, hay giúp giết những người-thân-động vật vô tội, thậm chí là ăn thịt họ.

Tôi thật lòng cầu nguyện rằng một ngày nào đó, mỗi người trong quý vị sẽ tự thấy được hình ảnh ấy trong chính mình, hiểu được cách nghiệp vận hành để khiến chúng ta phải chịu khổ về sau ra sao. Có những người phải chịu khổ ngay lập tức. Có nhiều câu chuyện có thật về những người giết người-thân-chó hoặc giết người-thân-động vật, sau đó phải chịu đau khổ khủng khiếp, và gần như ngay lập tức. Và một số người sẽ chịu khổ muộn hơn về sau, bởi vì họ có thể còn một số công đức lớn từ kiếp trước hoặc nhiều kiếp trước giúp bảo vệ họ ở một mức độ nào đó hoặc trong một khoảng thời gian nhất định. Nhưng sau đó, cuối cùng họ vẫn phải trả cái giá đó, bởi vì không ai có công đức vô hạn mà có thể bảo vệ mình mãi mãi khỏi nghiệp xấu của chính mình.

Trích từ “Quả Báo Kinh Hoàng Của Người Chủ Cửa Hàng Trái Cây Giết Gà Tàn Nhẫn!”

Người dẫn truyện: Câu chuyện đầu tiên xảy ra vào năm 2019 và được một Phật tử tại gia kể lại, người này đã chứng kiến hậu quả nghiệp báo đau lòng mà cặp vợ chồng tên Tuấn và Hoa phải gánh chịu.

Người kể truyện: Tôi nghe thấy tiếng gà kêu thảm thiết, một âm thanh sắc nhọn xé toạc không gian yên tĩnh. Tôi dừng lại, bất giác nhìn sang anh Tuấn đứng đó, tay trái nắm chặt cổ một con gà trống lông vàng óng, tay phải cầm con dao sáng loáng. Con gà giãy giụa dữ dội, đôi cánh đập loạn xạ, nhưng chẳng thể thoát ra. Chỉ trong tích tắc, lưỡi dao lia ngang, một dòng máu đỏ tươi phụt ra, rơi xuống nền xi măng loang lổ, tiếng kêu tắt lịm. […] Nhưng điều khiến tôi lạnh người hơn cả là khuôn mặt anh không một chút cảm xúc, không một cái nhíu mày hay cái chớp mắt. Anh làm việc đó như một cái máy, như thể sinh mạng vừa bị anh tước đi chẳng đáng để bận tâm. […]

Trong cơn mộng mị, tôi thấy mình đứng trước cửa hàng trái cây, nhưng không phải khung cảnh quen thuộc ban ngày. Trời tối đen như mực, không một bóng người. […] Bất chợt, một con gà trống khổng lồ xuất hiện ngay giữa khoảng sân nhỏ. Nó to lớn gấp mười lần những con gà bình thường, lông đỏ rực như lửa. Đôi mắt tròn xoe sáng rực trong bóng tối, nhìn thẳng vào tôi. Tôi muốn chạy, nhưng chân như bị ai giữ chặt, không nhúc nhích được. Con gà không cục tác, không giãy giụa, chỉ đứng im, đôi mắt đỏ rực như xuyên thấu tâm can tôi. Rồi nó cất tiếng, không phải tiếng gà gáy, mà là giọng nói trầm trầm, rõ ràng, như của một con người: “Hắn sẽ trả giá bằng chính đôi chân của mình. Máu đã đổ, nợ phải trả”.

Người dẫn truyện: Sau khi trải qua giấc mơ tiên tri kỳ lạ đó, người Phật tử tại gia chỉ còn biết thầm cầu nguyện cho Tuấn được thức tỉnh trước khi quá muộn. Nhưng khi nghiệp đã chín muồi, thì hậu quả tất yếu sẽ theo sau. Vào mùa đông năm 2023, Tuấn bị tai nạn nghiêm trọng khi đang trên đường đi giao người-thân-gà cho một khách hàng.

Người kể truyện: Anh Tuấn nằm trên giường bệnh, mặt tái nhợt, đôi chân băng kín nhưng vẫn loang lổ máu đỏ thấm qua lớp vải trắng. Bác sĩ nói với tôi rằng, anh bị gãy xương đùi nghiêm trọng, cột sống cũng tổn thương nặng, họ đã cố gắng phẫu thuật nhưng khả năng anh đứng dậy được gần như không còn. Anh bị liệt từ thắt lưng trở xuống, có lẽ mãi mãi.

Người dẫn truyện: Một ngày nọ, tràn ngập cảm giác tội lỗi và hối hận, Tuấn bày tỏ mong muốn được gặp vị Phật tử tại gia.

Người kể truyện: “Chú, tôi sai rồi”. Anh nói, nước mắt lăn dài trên má. “Tôi không nên giết chúng, không nên xem thường nhân quả. Giờ tôi tin rồi… nhưng muộn quá rồi!” […] “Đêm qua, tôi mơ thấy một người đàn ông mặc áo đen, mặt không rõ, đứng ở góc phòng. Ông ta không nói gì, chỉ chỉ tay xuống chân tôi rồi cười. Tiếng cười đó không giống người, nó vang vọng như từ dưới đất lên. Rồi ông ta nói: ‘Đây mới chỉ là khởi đầu, máu chưa đủ, nợ chưa xong’. Tôi giật mình tỉnh dậy, nhưng cái lạnh từ giấc mơ ấy vẫn bám lấy tôi như có thật”. […]

Tôi nắm tay anh, cố nói bằng giọng bình tĩnh: “Anh Tuấn, giờ anh đã nhận ra, vẫn chưa muộn đâu. Anh hãy thành tâm sám hối, niệm Phật, cầu xin tha thứ. Những gì anh gieo, anh phải trả, nhưng lòng ăn năn có thể hóa giải phần nào”. Anh lắc đầu, nước mắt rơi nhiều hơn: “Chú không hiểu đâu. Tôi cảm thấy nó rồi! Cái chết không phải là hết. Tôi sợ kiếp sau còn tệ hơn bây giờ. Tôi giết bao nhiêu con gà… Tôi nợ bao nhiêu mạng… Làm sao trả hết được?!”

Trích từ “Báo Ứng Hiện Đời: Nổi Da Gà Quả Báo Mổ Chó Ngày Mùng 1”

Người kể truyện : Con Vàng bị trói chặt vào gốc dừa, bốn chân quấn dây thừng, cổ siết chặt khiến nó run bần bật, như một sinh linh biết trước số phận. Đôi mắt tròn xoe của nó đỏ hoe, nhìn năm gã như van xin, cái đuôi cụp xuống. […] Tý Đen vung dao, lưỡi thép chém phập xuống cổ con chó, máu đỏ tươi phun ra như suối, bắn vào bát sứ cũ kỹ Tư Lùn đang hứng, loang đỏ nền đất khô cằn. Con Vàng giãy giụa, đôi mắt mở trừng trừng ánh lên tia oán hận, như muốn khắc sâu vào tâm trí năm gã.[…] Tý Đen nâng ly, giọng ngông nghênh vang lên, như một vị vua đang tuyên chiến: “Cạn ly đi, anh em! Thịt chó mùng một, vía đỏ cả năm. Quỷ thần gì tao cũng không sợ”. […] Đêm ấy, cả làng giật mình vì tiếng chó tru kéo dài, não nề, vang vọng từ cánh đồng ra tận bờ sông. Không phải một con, mà như hàng chục con cùng tru, lúc gần, lúc xa, như gọi hồn trong bóng tối. Trẻ con khóc thét, người già run run lẩm bẩm kinh Phật. người già run run lẩm bẩm kinh Phật. […]

Tư Lùn, kẻ mồm mép nhất bọn, bắt đầu sợ hãi sau cái đêm tiếng chó tru vang khắp làng. […] Hắn mơ thấy con Vàng, cổ rỉ máu, mắt đỏ rực, đứng trước cửa nhà, nhìn hắn chằm chằm. […] Đêm mồng hai, Tư Lùn không ngủ nổi. […] Hắn ghé mắt qua khe cửa, chết điếng khi thấy bóng chó đen to lớn, mắt đỏ như than hồng. […] Hắn hét lên, lao ra sân, định chạy sang nhà hàng xóm. Nhưng vừa ra khỏi ngõ, một chiếc xe ba gác từ đâu lao tới, nhanh như một cơn gió chết chóc, cán qua người hắn. […]

Ba Mập, sau cái chết của Tư Lùn, bắt đầu mất ăn mất ngủ, như một kẻ bị bóng ma ám. […] Đêm mùng ba, hắn quyết định không ngủ ở nhà, chạy sang nhà người bà con tá túc ở cuối làng. […] Nửa đêm, tiếng chó tru vang lên ngay sát cửa sổ, như gọi tên hắn, não nề và đáng sợ. Hắn run rẩy, ôm chăn, lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào: “Tao xin, tao không dám nữa”. Bỗng một tiếng rắc khô khốc từ mái nhà như cành cây gãy. Hắn lao ra sân, định chạy về nhà mẹ, nhưng vừa ra đường, một chiếc xe tải mất lái từ đâu lao tới cán qua người hắn. […]

Hai Rô, sau cái chết của Ba Mập, hoảng loạn tột độ. […] Đêm mùng bốn, tiếng chó tru vang lên từ bụi chuối sau nhà, não nề, như gọi hồn. Hắn vung dao chém vào bóng tối, nhưng dao gãy đôi, rơi xuống đất, vang tiếng khô khốc, như một lời cảnh báo từ cõi âm. Hắn chạy ra bờ sông, định trốn vào thuyền chài, nghĩ rằng nước sẽ xua đi oan hồn. Nhưng vừa bước lên cầu tre, cầu gãy, hắn ngã xuống sông, bị cánh quạt thuyền chém vào cổ. […]

Năm Sẹo, kẻ lì lợm nhất bọn, cố tỏ ra không sợ, nhưng trong lòng hắn, nỗi sợ đã len lỏi. […] Đêm mồng sáu, trời mưa lất phất, Năm Sẹo quyết định rời làng, nghĩ rằng trốn đi xa sẽ thoát khỏi lời nguyền. […] Dưới cơn mưa lạnh, hắn nghe tiếng tru từ bụi rậm, cười khẩy, giọng đầy thách thức: “Chó hoang hả? Tao bắt mày về thịt”. […] Hắn lần theo tiếng tru, càng đi sâu, mưa càng nặng hạt. […] Trước mặt là một gốc dừa to, cành lá um tùm. […] Dưới gốc, con Vàng ngồi im, lông ướt sũng, mắt đỏ rực, lưỡi thè ra nhỏ máu. […] Năm Sẹo chết lặng, tim đập thình thịch. […] Con Vàng tru lên, âm thanh xé óc, vang vọng khắp khu rừng, như một lời nguyền cuối cùng. […] Hắn lao ra đường, định chạy về làng, nhưng một chiếc xe máy từ đâu lao tới, cán qua người hắn. […]

Tý Đen, kẻ cuối cùng còn sống, giờ đây sống trong sợ hãi tột độ. […] Hắn quỳ xin, giọng nghẹn ngào, như một kẻ mất hồn: “Cứu con! Con sai rồi! Con không dám nữa”. […] Đêm mồng bảy, hắn quyết định đi xe ra miếu nhỏ ven sông, quỳ trước bàn thờ, thắp nhang, khấn, giọng run run: “Con sai rồi, con xin sám hối. Con Vàng, mày tha cho tao”. […] Trên đường về, một chiếc xe ba gác từ đâu lao tới, tông vào xe hắn. Tý Đen ngã vật ra, máu chảy đầm đìa, nhưng sống sót.

Trích từ Lời tâm tình của Minh Vũ đến từ Âu Lạc (Việt Nam):

Trước kia con chưa tu hành theo Sư Phụ, con là ngư dân làm biển. Con đã sát hại vô số chúng sinh ở dưới nước, và thời gian lâu dài khi con vẫn còn trẻ chỉ trên 25 tuổi đã mắc nhiều chứng bệnh đều liên quan đến việc ăn động vật: như bệnh viêm xoang mãn tính, tim mạch, đau nhức xương khớp, thoát vị đĩa đệm, chứng sợ hãi. Lúc đó, con vô cùng đau đớn. Con đi nhiều bác sĩ chữa trị cũng không hết. Đến một ngày, anh trai con đã tu hành theo Sư Phụ khuyên con hãy bỏ nghề sát sinh, ăn thuần chay và tu hành. Nghe lời anh trai, con ăn thuần chay và đọc sách Sư Phụ. Rồi sau một thời gian, con được Sư Phụ truyền pháp vào ngày 01/11/2014 và tu Pháp Môn Quán Âm đến nay. Bệnh tình con dần dần thuyên giảm và hết luôn, giờ con khỏe mạnh bình thường. Tình thương và trí huệ của con đều phát triển. Con xin phép kể một thể nghiệm với Sư Phụ:

Có một lần, trong lúc ngồi thiền, con bỗng thấy trên bụng con nổi lên những mụn đỏ và chúng từ từ nở to ra, và con kinh ngạc khi thấy nhiều sinh vật từ đó chui ra như người-thân-mực, -bạch tuộc, -cá con, v.v. Rất là đau đớn. Có nhiều con lại không chịu chui ra, nên con dùng tay kéo chúng ra khỏi thân thể của con từng con một. Lúc đó con đau nhức không thể nào tả xiết! Và khi chúng đã ra hết, con cảm thấy rất dễ chịu. Con thầm hiểu rõ là: khi con theo Sư Phụ tu hành Pháp Môn Quán Âm, Sư Phụ đã lãnh vô số nghiệp quá khứ và còn hóa giải định nghiệp cho con mà đáng lẽ con phải trả trong nhiều kiếp. Ngài đã rút ngắn những nghiệp quả này vào trong một buổi thiền định, để cơ thể con khỏe mạnh hơn và có thể tiếp tục tu hành thăng hoa.

Và nhờ lực lượng của Sư Phụ xuyên qua thân thể con trong lúc thiền định, những chúng sinh mà con từng sát hại đã tha thứ cho con và chui ra khỏi người con. Con xin cảm ơn Sư Phụ nhiều lắm vì đã cứu con thoát khỏi vô minh ở thế gian này. […]

Trích từ Lời tâm tình của Jui-Yun đến từ Đài Loan (Formosa):

Một người thân của tôi đã ngã bệnh sau khi tiêm mũi vắc-xin COVID-19 thứ hai. Đó là bệnh viêm bàng quang nghiêm trọng với tình trạng viêm niệu đạo. Sau khi gặp một số bác sĩ, không ai trong số họ có thể xác định đó là loại vi khuẩn gì và do đó không thể kê đơn thuốc phù hợp. Cô ấy đã đau quá không thể đi làm. Trong lúc tọa thiền, tôi đã thấy niệu đạo của cô ấy thải ra xương và lông của người-thân-gà. Tôi nhận ra rằng bệnh của cô ấy là quả báo của việc ăn thịt. (Những người-thân-gà đến để trả thù.) […]

Trích từ Lời tâm tình của Ya-Fen đến từ Trung Quốc:

Tôi đã từng lấy hết can đảm để gửi lời tâm tình cho Truyền Hình Vô Thượng Sư và một ngày tôi thấy tâm tình đó được phát sóng! […] Điều tôi không ngờ là Sư Phụ cũng gửi lời nhắn cho tôi mặc dù lịch trình của Ngài bận rộn, đó là một Tình Thương rất dịu dàng không thể diễn tả bằng lời. […] Nhân đây, Sư Phụ đã nhấn mạnh tầm quan trọng của việc ăn thuần chay trong câu trả lời của Ngài. Tôi vội vàng kiểm tra danh sách các lò mổ có đăng ký. Điều làm tôi sốc là các lò mổ tập trung nhiều nhất ở những nơi có nhiều thiên tai hơn! […]

Trích từ Lời tâm tình của Jui-Hsiang đến từ Đài Loan (Formosa):

Trước đây cha tôi rất thích ăn thịt người-thân-động vật. Khi ông 39 tuổi, một ni cô khuyên ông nên ăn thuần chay ở tuổi 40. Ông rất không hài lòng với lời khuyên này. Mặc dù đã quá tuổi 40, công việc kinh doanh của gia đình dần sa sút, nhưng ông vẫn ăn rất nhiều thịt người-thân-động vật. Mãi đến năm 68 tuổi, ông bắt đầu lâm bệnh sau khi phước báu trong đời đã cạn kiệt; ông mới giật mình nhận ra rằng cuộc đời mình đã thay đổi. Tất cả chúng tôi đều khuyên ông nên ăn thuần chay. Ông miễn cưỡng nghe theo, nhưng để cứu mạng sống của mình, ông cố gắng ăn thuần chay. Lối dinh dưỡng thuần chay giúp quá trình chữa bệnh của ông được dễ dàng hơn nhiều. […]

Được rồi. Vậy đó là câu trả lời cho câu mà quý vị đã hỏi tôi: “Tại sao Thượng Đế lại để chiến tranh xảy ra?” và “Tại sao lại mất quá lâu để có hòa bình, mặc dù tất cả nhà lãnh đạo lớn trên thế giới đang nỗ lực để đàm phán về cuộc chiến, trò chơi chiến tranh này, để làm cho tình hình trở nên hòa bình và dễ sống trở lại, để thế giới hoặc các quốc gia có hòa bình và cuộc sống đàng hoàng trở lại”. Tôi thật sự không muốn nói quá nhiều như thế này, vì quý vị có thể nghĩ rằng tôi muốn… tôi muốn cảm hóa quý vị thành đệ tử của tôi. Không, không. Tôi đã nói với quý vị nhiều lần rồi. Tôi đã giới thiệu cho quý vị nhiều tôn giáo khác, nhiều tổ chức tín ngưỡng khác, và nhiều hệ thống đức tin khác nhau. Tôi đã giới thiệu tất cả những điều đó cho quý vị, những gì tôi đã biết. Nhưng tôi vẫn cảm thấy rằng nhiều người trong quý vị vẫn chưa hiểu, nên tôi cố gắng nói đi nói lại, hết lần này đến lần khác, mặc dù tôi thật sự không thích làm vậy.

Tôi thật sự rất muốn có một cuộc sống yên bình, một cuộc sống bình thường như mọi người, với việc tu hành bình thường của mình, cho đến khi Thượng Đế cho phép tôi trở về Nhà. Nhưng tôi không thể luôn im lặng khi thấy con người đang đau khổ trong sự vô minh, và sự vô minh đó thực sự gây đau đớn và khổ sở cho họ trong đời này và đời sau ở địa ngục nữa. Và sau địa ngục, tiếp tục: có thể lại trở thành con người, hoặc người-thân-động vật, và tiếp tục chịu khổ, hết lần này đến lần khác, không bao giờ thoát ra khỏi vòng luân hồi đó.

Tất cả những điều này khiến tôi mất ngủ. Tôi khóc rất nhiều. Vì vậy, tôi vẫn cố gắng nhắc nhở quý vị, hy vọng rằng một số người trong quý vị sẽ hiểu, và cố gắng quay trở lại với tiêu chuẩn con người chân chính, đó là thước đo của tất cả các cõi Thiên Đàng, và ngay cả địa ngục. Ngay cả ma vương, nếu quý vị đức hạnh, sống đạo đức, thì chúng cũng không dám lại gần, không dám để quý vị nhìn thấy chúng, chứ đừng nói chi là làm hại quý vị hay đưa quý vị xuống địa ngục, không đâu. Nhưng nếu bất kỳ con người nào thiếu đạo đức, thiếu đức hạnh, thậm chí chỉ trong suy nghĩ thôi, thì chúng sẽ có cơ hội đến gần quý vị, làm hại quý vị và khiến quý vị trở nên tệ hơn – làm suy yếu khả năng phòng vệ và ý chí của quý vị.

Bởi vì khi quý vị suy nghĩ hoặc làm những điều không giống phẩm chất của Thiên Đàng, mà giống với địa ngục, thì quý vị hạ thấp chấn động lực của mình, hạ thấp tiêu chuẩn giá trị của bản thân. Quý vị sẽ trở nên giống như chúng – giống chúng sinh địa ngục, hoặc giống quỷ, giống tà ma, hay giống một thực thể rất thiếu phẩm giá. Quý vị không còn là một chúng sinh thuộc về Thiên Đàng. Quý vị thậm chí không còn đủ xứng đáng làm một con người. Khi ma quỷ nhìn thấy điều đó, chúng biết rằng quý vị đã sa ngã. Lúc đó chúng có thể đến gần quý vị, cùng với thuộc hạ của chúng, hành hạ quý vị, hoặc khiến quý vị trở nên tệ hơn nữa, ngày càng sa sút trong các tiêu chuẩn đạo đức, đoan chính và đức hạnh. Đó là cách chúng có thể làm hại quý vị. Vì vậy, xin hãy luôn giữ cho tâm mình, giữ cho thân, khẩu, ý của quý vị thuần khiết, đơn giản. Đừng có bất kỳ ý nghĩ gây hại nào đối với bất cứ ai. Và trên hết, đừng tham dự vào bất kỳ năng lượng sát hại nào đến từ thịt của người-thân-động vật. Khi đó quý vị sẽ được an toàn.

Quý vị không cần phải theo tôi. Chỉ cần tuân theo các quy tắc đạo đức của thế giới này, chỉ cần làm điều tốt để tích lũy thêm công đức tốt. Trên thế giới vật chất này, mọi thứ quý vị muốn, quý vị phải tự mình kiếm được, cho dù quý vị đến từ Thiên Đàng cao nhất, một khi đã ở đây – bởi vì quý vị nợ thế giới này. Quý vị nợ thế giới này vì quý vị ăn thức ăn của họ. Vì vậy quý vị phải trả lại. Nên nếu quý vị làm việc để kiếm sống, quý vị giúp đỡ người khác, thì quý vị sẽ không mắc nợ. Tuy nhiên, nếu thế giới đầy hỗn loạn và rắc rối, thì quý vị vẫn có thể phải gánh một phần của cộng nghiệp này. Vậy để tránh tất cả những điều đó, hãy giữ bản thân thanh sạch, giữ đời sống đạo đức vững vàng. Điều gì tốt, hãy làm ngay lập tức. Điều gì xấu, hãy tránh xa. Và luôn cầu nguyện Thượng Đế để xin sự bảo vệ, tình thương, và sự tha thứ. Rồi quý vị sẽ ổn thôi.

Quý vị không cần phải theo tôi hay bất kỳ ai. Nếu tiêu chuẩn làm người của quý vị tốt và vững vàng, thì quý vị sẽ ổn. Quý vị có thể tái sinh làm người, và mang theo tất cả công đức của mình, nhờ đó quý vị có thể trở nên giàu có, nổi tiếng, được yêu mến, và được bình an trong gia đình, cuộc sống, và đất nước của quý vị. Tôi hy vọng một số người trong quý vị sẽ lắng nghe, những người thật sự là con người, những người có linh hồn xứng đáng với một con người. Nhưng dĩ nhiên cũng có nhiều người sẽ không nghe, bởi vì họ không phải là con người, họ không có linh hồn, họ đến từ lực lượng phủ định, hoặc chính họ là ma quỷ. Vì vậy, nếu quý vị thấy những người như vậy, hãy cố gắng tránh họ càng nhiều càng tốt. Và nếu quý vị buộc phải ở cùng họ, thì hãy cầu nguyện với Thượng Đế. Hãy cầu nguyện Thiên Đàng bảo vệ quý vị.

Được rồi, tạm thời là vậy thôi. Tôi thương tất cả quý vị và tôi cầu nguyện Thượng Đế xin Ngài khoan dung với quý vị, tha thứ cho quý vị, ban phước cho quý vị, yêu thương quý vị và chỉ cho quý vị thấy con đường đúng đắn. Nếu quý vị đến với tôi, dĩ nhiên tôi luôn sẵn lòng giúp quý vị về mặt tâm linh. Nhưng nếu quý vị không đến, thì xin hãy tự chăm sóc bản thân mình. Hãy luôn cầu nguyện với Thượng Đế, bất cứ khi nào quý vị có thể. Và hãy là một người tốt. Hãy giúp đỡ người khác – tốt hơn hết là đừng làm hại bất kỳ ai. Chỉ cần nhớ rằng: đừng làm hại dù chỉ một con giun. Xin Thượng Đế ban phước cho tất cả chúng ta, tha thứ cho tất cả chúng ta, và dẫn dắt tất cả chúng ta trở về Nhà thật, chân thật, tuyệt vời, huy hoàng, tự do tự tại, an bình, tràn đầy phúc lạc. Amen.

Chúng con cảm tạ Thượng Đế vì Lòng Quảng Đại của Ngài, vì Tình Thương của Ngài, và Lòng Từ Bi của Ngài dành cho chúng con. Xin Ngài cũng thoát được, lạy Thượng Đế của con, khỏi sự đau khổ, bởi vì con người là con cái của Ngài. Và khi họ làm điều sai trái, họ xuống địa ngục, thì Ngài cũng đau khổ. Con đang làm hết sức mình để giảm bớt điều đó cho Ngài. Ngài biết điều đó. Và bây giờ đã giảm rất nhiều, rất nhiều rồi. Con sẽ tiếp tục. Con không chỉ giúp con người hay người-thân-động vật, Ngài biết điều đó. Con cũng đang cố gắng giảm thiểu, làm nhẹ đi, hoặc tiêu trừ hoàn toàn nỗi đau khổ của Ngài. Cầu xin Ngài giúp con làm bất cứ điều gì Ngài muốn con làm, Lạy Thượng Đế của con, MaPa của con – Mẹ và Cha – vô cùng Yêu Thương, vô cùng Từ Bi, vô cùng Nhân Hậu, vô cùng Bao Dung, Tha Thứ. Con cảm ơn MaPa. Đối với MaPa, chúng ta nên nói: Chúng con cảm ơn Ngài, cảm ơn Ngài, MaPa quý báu của chúng con, MaPa quý báu nhất, MaPa yêu dấu nhất. MaPa nghĩa là Mama và Papa (Mẹ và Cha).

Photo Caption: “Biểu Cảm Của Mặt Trời Qua Hình Ảnh Ở Trên: ‘Ngài Được Yêu Thương Và Tôn Kính’ Cảm Ơn Mặt Trời Thân Mến, Hãy Dịu Dàng Với Thế Giới Này”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Video Mới Nhất
34:16

Tin Đáng Chú Ý

371 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-03-21
371 Lượt Xem
34:04

Tin Đáng Chú Ý

597 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-03-20
597 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-03-20
1567 Lượt Xem
Thế Giới Quanh Ta
2026-03-20
612 Lượt Xem
Thế Giới Loài Vật: Bạn Đồng Cư Của Chúng Ta
2026-03-20
586 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về